Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2025

Có thể bỏ từ “giải phóng” khi nhắc đến ngày 30/4 không?



            Năm 2025, kỷ niệm “50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” – ngày 30/4. Thế nhưng Nguyễn Thông với bài: “Vào kỷ nguyên mới chưa”? trên trang Tiếng Dân News ngày 07/3/2025 lại cho rằng việc kỷ niệm ngày 30/4 hàng năm, đặc biệt vào năm 2025 khi tròn 50 năm, có thể bị xem là “ăn mày quá khứ” và đặt câu hỏi liệu có thể “mài nó ra để sống, để phát triển” hay không. Đồng thời, ông cho rằng cách gọi “ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” có thể không “hợp lòng người” và đề xuất chỉ nên gọi là “kỷ niệm 50 năm ngày thống nhất đất nước”. Đây là lập luận cần phê phán.

            1. Nguyễn Thông cho rằng kỷ niệm 30/4 quá nhiều là “ăn mày quá khứ”, nhưng lại không nhìn nhận rằng lịch sử không phải chỉ để hoài niệm mà còn là bài học quan trọng cho hiện tại và tương lai.

Sự kiện 30/4/1975 là mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc, đánh dấu sự toàn thắng của cuộc đấu tranh chống xâm lược, chấm dứt ách chia cắt đất nước, mang lại độc lập, thống nhất và mở ra thời kỳ mới cho dân tộc Việt Nam.

Nhiều quốc gia trên thế giới cũng có những ngày lễ kỷ niệm trọng đại để ghi nhớ các cột mốc quan trọng trong lịch sử dân tộc họ, như: Ngày Quốc khánh Mỹ (4/7), Ngày Giải phóng Pháp (14/7), v.v. Đó không phải là “ăn mày quá khứ” mà là tôn vinh lịch sử và củng cố tinh thần dân tộc.

            2. Nguyễn Thông đề xuất chỉ nên gọi ngày 30/4 là “kỷ niệm 50 năm thống nhất đất nước” thay vì “ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” để “thu phục nhân tâm, hòa hợp dân tộc” là thiếu cơ sở.

Ông ta cho rằng cách gọi “giải phóng miền Nam” có thể không phù hợp với cảm nhận của một số người. Nhưng thực tế, cách gọi “giải phóng miền Nam” không phải là khẩu hiệu chính trị, mà phản ánh đúng bản chất lịch sử của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

Khi nói đến “giải phóng miền Nam”, chúng ta đang nhắc đến một sự kiện có thật: Ngày 30/4/1975, quân và dân ta đã kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ, đánh bại chế độ Việt Nam Cộng hòa, thống nhất hai miền Nam – Bắc. Trước đó, miền Nam bị Việt Nam Cộng hòa kiểm soát với sự hậu thuẫn của Mỹ. Chính quyền này không đại diện cho toàn thể dân tộc Việt Nam mà là một chính quyền lệ thuộc vào Mỹ. Do đó, khi chế độ này sụp đổ và đất nước được thống nhất là một cuộc giải phóng thực sự, không phải trên danh nghĩa mà trên thực tế.

Một số người cho rằng dùng từ “giải phóng” nghĩa là áp đặt một bên lên bên kia. Nhưng thực tế, khi chiến tranh kết thúc, đại đa số người dân miền Nam vui mừng vì đất nước được hòa bình, không còn bom đạn, không còn cảnh chia cắt. Chúng ta không thể phủ nhận sự thật này chỉ vì một số ít người có quan điểm khác.

            3. Nguyễn Thông đề xuất chỉ gọi ngày 30/4 là “kỷ niệm 50 năm thống nhất đất nước” mà không nhắc đến từ “giải phóng” là bóp méo lịch sử. Thoạt nghe, điều này có vẻ trung lập, nhưng thực chất, đó là một cách né tránh lịch sử. Nếu chỉ nói “thống nhất”, ta sẽ không thấy rõ được quá trình gian khổ của cuộc đấu tranh giành độc lập. Đồng thời, dễ hiểu lầm rằng miền Nam và miền Bắc đơn giản là tự nguyện hợp nhất, chứ không phải trải qua một cuộc kháng chiến lâu dài.

Một sự kiện lịch sử cần được gọi đúng tên, để thế hệ sau hiểu rõ tại sao đất nước ta có ngày 30/4, tại sao chúng ta có hòa bình hôm nay. Nếu né tránh, dần dần những giá trị lịch sử sẽ bị hiểu sai hoặc lãng quên.

Do vậy, gọi đúng tên không có nghĩa là không hòa hợp dân tộc. Một số người lo rằng cách gọi “giải phóng miền Nam” có thể làm tổn thương những người từng ở phía bên kia chiến tuyến. Tuy nhiên, hòa hợp dân tộc không có nghĩa là phủ nhận sự thật. Muốn hòa hợp thực sự, trước hết phải tôn trọng lịch sử, ghi nhận những gì đã xảy ra, thay vì thay đổi cách gọi để làm vừa lòng một nhóm nhỏ.

Ở nhiều quốc gia, họ vẫn gọi đúng tên những cuộc chiến quan trọng trong lịch sử. Ngày Quốc khánh Mỹ (4/7) vẫn được gọi là Ngày Độc lập, dù Anh có thể không thích điều đó. Ngày 8/5 ở châu Âu vẫn gọi là Ngày Chiến thắng phát xít, dù nước Đức ngày nay đã thay đổi rất nhiều.

Việt Nam cũng vậy. Chúng ta cần giữ nguyên cách gọi chính xác: “Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”. Đó là cách gọi vừa để ghi nhớ sự hy sinh của hàng triệu người Việt Nam, vừa để khẳng định rằng hòa bình hôm nay là kết quả của một cuộc đấu tranh gian khổ, không phải tự nhiên mà có.

Như vậy, việc gọi ngày 30/4 là “Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” không phải để chia rẽ, mà để tôn trọng sự thật lịch sử. Nếu né tránh từ “giải phóng”, chúng ta sẽ khiến thế hệ sau không hiểu rõ bản chất của ngày này, và dần dần, lịch sử có thể bị bóp méo. Hòa hợp dân tộc không có nghĩa là thay đổi cách nhìn về lịch sử để chiều lòng một bộ phận nào đó. Hòa hợp phải dựa trên sự thật và sự công nhận chính nghĩa của cuộc đấu tranh giành độc lập, thống nhất đất nước để cùng xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.

Tóm lại, bài viết của Nguyễn Thông có cái nhìn phiến diện, thiếu khách quan và chưa đánh giá đúng ý nghĩa của ngày 30/4 và "lật sử". Việc kỷ niệm không chỉ là để nhớ về quá khứ mà còn để giáo dục thế hệ sau về lòng yêu nước, trân trọng hòa bình và phát huy tinh thần dân tộc để xây dựng đất nước. Do đó, không thể coi ngày 30/4 là “ăn mày quá khứ” hay chỉ nên gọi là “thống nhất đất nước” mà không nhắc đến “giải phóng miền Nam”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét