Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2024

MẠC VĂN TRANG - Lại lẩn thẩn!

Ngày 15/02, trang facebook Việt Tân trích nguồn của Mạc Văn Trang đăng “Tuyên bố 45 năm cuộc chiến tranh tự vệ chống xâm lược Trung Quốc (17 tháng 2 năm 1979)”, trong “Tuyên bố” này, Mạc Văn Trang mượn danh “Các tổ chức xã hội dân sự”, cho rằng: “lịch sử phải được đánh giá đúng và không lãng quên... báo chí truyền hình thông tin rộng rãi trong ngoài nước... tổ chức công khai Lễ tưởng niệm đồng bào chiến sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh tự vệ chống xâm lược Trung Quốc. Sau đó theo thông lệ 5 năm một lần làm Lễ tưởng niệm”(!). Đây là thủ đoạn quen thuộc mà các thế lực thù địch, phần tử cơ hội chính trị vẫn thường lợi dụng mỗi dịp kỷ niệm cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc (17/2) hằng năm, nhằm nhằm xuyên tạc, bôi nhọ, vu khống Đảng, Nhà nước ta né tránh, lãng quên Cuộc chiến tranh này, từ đó, kích động chống phá Đảng, Nhà nước ta, chia rẽ quan hệ hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc.

Cần khẳng định rõ: không có chuyện Đảng, Nhà nước, Quân đội và Nhân dân ta né tránh, lãng quên cuộc chiến tranh Bảo vệ biên giới phía Bắc tháng 02/1979 hào hùng của dân tộc, không quan tâm đến công tác chính sách đối với những Người có công trong Cuộc chiến tranh này. Minh chứng là, vào tháng 02 hằng năm, nhân kỷ niệm Cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc, trên các phương tiện thông tin đại chúng từ Trung ương, đến địa phương đều đăng tải nhiều bài viết của các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, tướng lĩnh, cựu chiến binh, nhà nghiên cứu,... nhằm tái hiện lịch sử và tuyên truyền, nêu bật tinh thần chiến đấu anh dũng, quyết tâm bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ; sự quan tâm, chăm lo của Đảng, Nhà nước đối với thương binh, bệnh binh, gia đình liệt sĩ, Người có công trong Cuộc chiến tranh này,... đồng thời,khẳng định chủ trương, chính sách nhất quán của Đảng, Nhà nước ta trong quan hệ với Trung Quốc.

Năm 2014, trong Hội nghị bàn về Quy chế phối hợp giữa Mặt trận Tổ quốc và Chính phủ, khi một số đại biểu đề cập tới cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi đó đã trả lời: “Đảng, Nhà nước không bao giờ quên công lao của đồng bào chiến đấu, hy sinh để giành thắng lợi trong cuộc chiến chống xâm lược ngày 17/2/1979”. Trước đó, ngày 09/11/2011, Thủ tướng Chính phủ đã ban hành Quyết định số 62/2011/QĐ-TTg, quy định chế độ trợ cấp hàng tháng, trợ cấp một lần, chế độ bảo hiểm y tế, mai táng phí đối với một số đối tượng trực tiếp tham gia chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở biên giới Tây Nam, biên giới phía Bắc, làm nhiệm vụ quốc tế ở Campuchia, giúp bạn Lào sau ngày 30/4/1975 đã phục viên, xuất ngũ, thôi việc. Tiếp đó, ngày 03/4/2012, Chính phủ đã ban hành Nghị định 23/2012/NĐ-CP, quy định về chế độ hưu trí, trợ cấp một lần, chế độ bảo hiểm y tế, mai táng phí đối với đối tượng trực tiếp tham gia chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở biên giới Tây Nam, biên giới phía Bắc, làm nhiệm vụ quốc tế ở Campuchia, giúp bạn Lào sau ngày 30/4/1975 có từ đủ 20 năm trở lên phục vụ trong Quân đội, Công an, Cơ yếu đã phục viên, xuất ngũ, thôi việc, v.v.

Cùng với đó, để tưởng nhớ công lao các anh hùng liệt sĩ hy sinh trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, nhiều địa phương, nhất là các địa phương ở các tỉnh biên giới phía Bắc đã phối hợp với các ban, ngành Trung ương, đoàn thể địa phương xây đài tưởng niệm, tôn tạo nghĩa trang liệt sĩ, tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ; lấy tên một số liệt sĩ để đặt tên đường phố, trường học, v.v. Cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 hào hùng của dân tộc ta còn được phản ánh sinh động trong nhiều tác phẩm văn học, điện ảnh, âm nhạc,... như: tiểu thuyết “Đêm tháng Hai” của nhà văn Chu Lai và tiểu thuyết “Mình và họ” của nhà văn Nguyễn Bình Phương, tác phẩm “Xác phàm” của nhà văn Nguyễn Đình Tú, bộ phim “Đất mẹ” của đạo diễn Hải Ninh và “Thị xã trong tầm tay” của đạo diễn Đặng Nhật Minh,... các bài hát “Chiến đấu vì độc lập tự do”  của nhạc sĩ Phạm Tuyên, “Lời tạm biệt lúc lên đường” của nhạc sĩ Vũ Trọng Hối, “Bốn mươi thế kỷ cùng ra trận” của nhạc sĩ Hồng Đăng, “Những đôi mắt mang hình viên đạn” của nhạc sĩ Trần Tiến và “Hát về anh” của nhạc sĩ Thế Hiển,... các tác phẩm này đều được phổ biến, tuyên truyền rộng rãi trong và ngoài nước.

 Thực tế trên là minh chứng khẳng định: Đảng, Nhà nước, Quân đội, Nhân dân ta không hề né tránh, hay lãng quên cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 hào hùng của dân tộc, và cũng không có chuyện Đảng, Nhà nước, Quân đội, Nhân dân ta không quan tâm đến công tác chính sách đối với những Người có công trong Cuộc chiến tranh này. Vì thế, chúng ta cần cảnh giác với âm mưu thâm độc của các thế lực thù địch, phần tử cơ hội chính trị khi chúng lợi dụng Cuộc chiến tranh này để tán phát những bài viết, tài liệu để tuyên truyền những luận điệu sai trái, thù địch nhằm xuyên tạc, kích động sự chống phá Đảng, Nhà nước ta, chia rẽ quan hệ Việt Nam - Trung Quốc. Và,cái gọi là: “Tuyên bố 45 năm cuộc chiến tranh tự vệ chống xâm lược Trung Quốc (17 tháng 2 năm 1979)” của Mạc Văn Trang cũng chẳng lừa bịp được ai, phải bị lên án và đấu tranh, bác bỏ./.   

VOA và Blogger Mẹ Nấm: kẻ tung, kẻ hứng!

Hà Lan

Câu chuyện Blogger Mẹ Nấm – tức Nguyễn Ngọc Như Quỳnh từng náo loạn mạng xã hội cách đây vài năm vì những hành động chống phá chế độ, đất nước Việt Nam, nên bị cư dân mạng lên án, tẩy chay, xua đuổi và hiện nay đang xiêu dạt, lay lắt ở “miền đất hứa”.

Mẹ Nấm khi ở trong nước là đối tượng vi phạm pháp luật Việt Nam, bị xét xử về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam” (theo Điều 88 Bộ luật Hình sự 1999), bị tuyên án 10 năm tù giam và sau đó bị trục xuất sang Mỹ. Khi sang đất Mỹ, Blogger Mẹ Nấm tiếp tục được các thế lực thù địch, phản động đánh bóng tên tuổi, “bồi dưỡng, tập huấn kỹ năng chống cộng”, gán cho những giải thưởng hào nhoáng, như: giải thưởng “Tự do báo chí Quốc tế 2018”; giải thưởng “Nhân quyền 2019”… Thực chất, đó là những “phần thưởng ngược đời” mà bọn chống cộng dành cho Blogger Mẹ Nấm để tôn vinh, cổ vũ “thành tích phản Tổ quốc, hại nhân dân Việt Nam”.

Nhưng sống trên đất Mỹ được một thời gian, Blogger Mẹ Nấm hiểu ra rằng, “sự thực ở miền đất hứa Hoa Kỳ không như mình mơ tưởng”, nên đã viết nhiều bài đăng trên Facebook cá nhân, “bày tỏ sự vỡ mộng”, thốt lên sự ngỡ ngàng đau đớn: “Nước Mỹ không vĩ đại như nhiều người đang nghĩ”. Ngay sau khi những phát ngôn ấy của Mẹ Nấm tung lên mạng, lập tức bị một số người ở Mỹ cảnh báo sẽ kiến nghị lên chính phủ Mỹ, yêu cầu trục xuất Mẹ Nấm ra khỏi nước Mỹ.

Bởi lẽ: Mẹ Nấm đã “vong ân bội nghĩa”. Trước đó, Mẹ Nấm dựa vào Mỹ, được thế lực Mỹ bảo kê, tiến hành các hoạt động chống cộng, thì nay phản lại chính Mỹ – “miền đất hứa” mà Mẹ Nấm đặt biết bao hy vọng đổi đời! Thế là Mẹ Nấm đành ngậm ngùi, rồi tạm khóa tài khoản Facebook cá nhân của mình để lánh nạn cư dân mạng ném đá tả tời.

Vậy mà thật trớ trêu thay, gần đây VOA Tiếng Việt lại có chương trình “Blogger Mẹ Nấm dự diễn đàn Tiếng nói Tự do lên án cộng sản VN”, phát trên video mạng xã hội. Trong video ấy, họ không những cổ súy hành động phản quốc của Mẹ Nấm, mà còn lấn sang xuyên tạc vấn đề “dân chủ, nhân quyền” ở Việt Nam. Rồi một loạt kẻ tôi tớ cùng phường, cùng hội với VOA, sống bằng nghề chống cộng (trong đó có Sean Le TV – Tiếng Nói Tự Do) chớp lấy cơ hội, vội vả tung hô, chia sẻ video trên nhiều diễn đàn. Họ coi đó như “một phát minh mới” của VOA về “năng lực” Mẹ Nấm xuyên tạc chủ nghĩa cộng sản! Đúng là cổ nhân tổng kết không sai chút nào: “kẻ tung, người hứng”, “mã tầm mã, ngưu tầm ngưu”.

VOA, Mẹ Nấm, Sean Le TV có cùng bản chất, dễ tìm đến nhau, hội ngộ vì mục tiêu chống cộng! Họ tung – hứng, đưa đẩy, ca ngợi nhau mà không biết nhục. Ai mượn kẻ lưu vong phản quốc phải bận tâm lo lắng về những vấn đề nội bộ của đất nước và nhân dân Việt Nam? Những kẻ đó càng lên tiếng, càng lộ rõ sự vi phạm dân chủ, nhân quyền, càng cho thấy “tay đánh trống, miệng la làng”.

Xem video do VOA dày công xây dựng, thấy Mẹ Nấm “ra mắt công chúng” với bộ áo vàng, đôi mắt lim dim, đọc trọ trẹ mấy câu tiếng Anh (chắc là do bọn VOA viết sẵn, nhưng đọc vẫn sai âm) để “kêu gọi quốc tế tiếp tục lên tiếng ủng hộ cho những nhà đấu tranh ở trong nước đang bị giam cầm, áp bức ở Việt Nam”. Còn bọn VOA có vai trò thông dịch, cổ súy, đề cao, tôn vinh hành động phản quốc của Mẹ Nấm, rồi còn đưa ra lời khen của bà giám đốc “Hội nạn nhân chế độ cộng sản” về “phát minh của Mẹ Nấm”.

Thật nực cười cho kẻ khích lệ hành động phản quốc. Có mắt như mù, biết chữ mà không rõ nghĩa. Trước Mẹ Nấm, tất cả đối tượng phạm tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam”, đều bị pháp luật trừng trị. Đến lượt Mẹ Nấm lấy việc chống lại Tổ quốc Việt Nam để đạt được mục đích định cư tại Mỹ, phải trả giá quá đắt!

Tự do ngôn luận ở Mỹ hay bất kỳ quốc gia nào cũng đều nằm trong khuôn khổ pháp luật, nghĩa là nói gì và làm gì đều phải đúng luật, theo luật. Mỗi quốc gia – dân tộc có bản sắc văn hóa riêng, trình độ phát triển riêng, luật pháp riêng…, nên không thể lấy khuôn mẫu “dân chủ, nhân quyền”, hay “tự do ngôn luận” nước này để áp đặt nước khác; càng không thể lợi dụng “dân chủ, nhân quyền”, “tự do ngôn luận” để chống phá Đảng, Nhà nước và Nhân dân Việt Nam.

Việt Nam là một quốc gia độc lập, thống nhất, có thể chế chính trị rõ ràng, có Đảng CS lãnh đạo, có luật pháp đàng hoàng, có bề dày truyền thống văn hóa lâu đời, có lịch sử đấu tranh chống giặc ngoại xâm kiên cường, bất khuất và chiến thắng giặc ngoại xâm tự hào nhất thế giới. Việt Nam không bao giờ cần và mượn kẻ nào ngoại quốc can thiệp; Việt Nam kiên quyết đấu tranh, tẩy trừ kẻ nội quốc dựa vào ngoại quốc để chống phá đất nước.

Mẹ Nấm và đồng bọn nên đọc ký câu nhận xét của Bác Hồ khi đến thăm tượng Nữ Thần Tự Do ở Mỹ năm 1912: “Ánh sáng trên đầu Thần tự do tỏa rộng khắp trời xanh, còn dưới chân tượng Thần tự do thì người da đen đang bị chà đạp”. Đến nay, tự do ở Mỹ vậy đó, người giàu sống xa hoa, nhưng người vô gia cư nhiều nhan nhản, chẳng ai đoái hoài. Mẹ Nấm đã ngấm cái tự do của Mỹ rồi đó, VOA đừng dại dột tung hứng làm gì nữa!

Thứ Năm, 15 tháng 2, 2024

Không bao giờ “đóng chặt quá khứ”, quên lịch sử đau thương

Dưỡng Nguyên

45 năm đã trôi qua, kể từ ngày cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc đã diễn ra vào ngày 17 tháng 2 năm 1979, ngay sau khi đất nước ta vừa bước qua cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, đang dồn sức khôi phục kinh tế, hàn gắn vết thương chiến tranh, xóa đói giảm nghèo, xây dựng cuộc sống mới. Điều đáng tiếc là cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc đã diễn ra ngoài ý muốn của chúng ta vì sự hiếu chiến của quân bành trướng xâm lược. Đúng là “cây muốn lặng mà gió chẳng muốn dừng”, kẻ thù đã buộc chúng ta phải cầm súng chiến đấu. Sự kiện này đã, đang và sẽ mãi mãi nhắc nhở chúng ta không bao giờ được quên sự thật lịch sử, quên bài hát: “Tiếng sung đã vang tên bầu trời biên giới/Gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới/Quân xâm lược bành trướng dã man/Đã giày xéo mảnh đất tiền phương/Lửa đã cháy và máu đã đổ trên khắp dải biên cương”…


Đúng vậy! 45 năm đã trôi qua, chúng ta nhớ mãi cái ngày ấy, bây giờ và mai sau, vẫn là như vậy, bài học lịch sử về tính chính nghĩa của dân tộc, về trách nhiệm và nghĩa vụ bảo vệ chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc với vẹn nguyên giá trị và ý nghĩa sâu nặng. Nó luôn nhắc nhở chúng ta, không bao giờ được quên lịch sử, đặc biệt là sự hy sinh xương máu của các anh hùng liệt sĩ, đồng chí, đồng bào và cuộc chiến đấu kiên cường, bất khuất để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc trên toàn tuyến biên giới phía Bắc tháng 2 năm 1979 của quân và dân ta.

45 năm đã trôi qua, thế hệ con cháu Bác Hồ sinh vào thời điểm cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc diễn ra trên toàn tuyến biên giới phía Bắc, đến nay đã tròn 45 tuổi. Chúng ta là người trong cuộc, có trách nhiệm tôn trọng khách quan, phải nói đúng sự thật về cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc trên toàn tuyến biên giới phía Bắc năm 1979 của thế hệ cha anh để các thế hệ con cháu biết rõ âm mưu, thủ đoạn và tội ác của quân bành trướng xâm lược; về cuộc chiến đấu kiên cường, bất khuất để bảo vệ từng tấc đất tiêng liêng của Tổ quốc, cùng với sự hy sinh, mất mát vô cùng to lớn của quân và dân ta để bảo vệ Tổ quốc trước tội ác của quân xâm lược bành trướng dã man.

Và ngày nay, thế hệ con cháu đang nối nghiệp cha anh, bảo vệ vững chắc Tổ quốc, vẫn khát khao yêu chuộng hòa bình, hạnh phúc, mong muốn thế hệ con cháu mai sau, ngàn đời dân tộc Việt Nam không phải đối mặt với chiến tranh; không phải đổ máu, hy sinh; tập trung sức người, sức của, đồng lòng, chung sức phát triển kinh tế, xây dựng đất nước phồn vinh, đem lại cuộc sống hòa bình, ấm no, tự do, hạnh phúc.

 Vì vậy, chúng ta chỉ “khép lại quá khứ” để “hướng đến tương lai”, chứ không quên quá khứ, không quên tội ác của quân xâm lược. Điều đó có nghĩa là, chúng ta không “đóng chặt quá khứ”, “không bao giờ quên nỗi đau thương của dân tộc”, “không bao giờ làm ngơ, trốn tránh sự thật khi hàng vạn anh hùng liệt sĩ, đồng chí, đồng bào đã hy sinh trong cuộc chiến đẫm máu ở trên toàn tuyến biên giới phía Bắc, tâm điểm là mặt trận Lào Cai, Cao Bằng, Quảng Ninh…; Các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc hiện đang yên nghỉ trong các nghĩa trang liệt sĩ ở các tỉnh thuộc biên giới phía Bắc của Tổ quốc, và Tết này, Xuân này và nhiều mùa Xuân khác, họ vĩnh viễn không trở về quê hương, không được xum họp gia đình. Nỗi đau thương vì mất con, mất cha và người thân yêu hằn sâu trong trái tim, khối óc của những người mẹ, người vợ, người con, người cháu, chắt thân yêu…

Ai đó đã đã phát ngôn thiếu thiện chí, cho rằng Đảng, Nhà nước, Quân đội ta “đã quên quá khứ”, “đã thiếu trách nhiệm với hương hồn các anh hùng liệt sĩ hy sinh trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc” khi so sánh với các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh ở mặt trận phía Nam, đang yên nghỉ tại các Nghĩa trang Quốc gia Trường Sơn, Đường Chín…, chỉ vì quy mô, mức đầu tư xây dựng các nghĩa trang liệt sĩ ở phía Bắc chưa tương xứng, còn nhỏ bé, rồi châm chính, công kích, nói xấu Đảng, Nhà nước, Quân đội, đó là điều không thể chấp nhận. Những người này chỉ “nhìn cây là không thấy rừng”, chỉ “biết có một mà không biết có hai”. Từ đó, họ cáo buộc Đảng, Nhà nước, Quân đội ta “đã chấp nhận làm tay sai cho thiên triều phương Bắc”, “đổi máu, đổi đất, đổi biển lấy hòa bình”. Luận điệu này sặc mùi bịa đặt, vu khống, buộc tội nên nó hoàn toàn sai trái, cần phải vạch mặt, chỉ tên, lên án.

Với cách nhìn, cách nghĩ phiến diện, một chiều, họ không chỉ phát ngôn thiếu tính chất xây dựng, mà còn chà đạp lên hồn thiêng sông núi, tinh thần dân tộc; có tội với vong linh của các anh hùng, liệt sĩ, đồng chí, đồng bào. Chẳng nhẽ sự hy sinh tuổi xuân, xương máu của thế hệ cha anh là uổng công, vô ích; chẳng nhẽ sự hy sinh cao cả ấy lại để con cháu mình mãi mãi phải đối mặt với chiến tranh, sống trong hận thù, tủi nhục, lo lắng và lúc nào cũng phải để tâm đối phó với thù trong giặc ngoài; trong khi mưu cầu hạnh phúc và mong muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn đang thôi thúc chúng ta phải “nén đau thương”, “khép lại quá khứ”, ra sức kiến tạo, xây đắp nên Tổ quốc hòa bình, giang sơn hạnh phúc, có môi trường chính trị ổn định để xâ dựng “đất nước giầu mạnh, văn minh, văn hiến và anh hùng” (Nguyễn Phú Trọng).

Hãy nhìn xem cuộc xung đột quân sự giữa Nga – Ukraine và Isarel – Hamas… thì thấy rõ chủ trương “khép lại quá khứ, hướng đến tương lai” của Đảng, Nhà nước ta là hoàn toàn đúng đắn, là vì nước, vì dân. Nếu không quán triệt sâu sắc và thực hiện tốt chủ trương ấy, liệu quân và dân ta có an vui đón Tết, mừng Xuân như những ngày qua, có yên ổn để làm ăn, sinh sống. Thực tế đã khẳng định: Kết quả thực hiện đường lối đổi mới gần 40 năm qua do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo, đặc biệt là những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử đã chứng minh đường lối đổi mới, quốc sách “ngoại giao cây tre Việt Nam” và chính sách quốc phòng “bốn không”, “bốn tránh” của Đảng, Nhà nước, Quân đội ta hoàn toàn đúng đắn; đã phản ánh đúng Ý Đảng – Lòng Dân – Vận Nước. Điều đó khẳng định rõ rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam đã tuyên thệ vì nước vì dân; một lòng một dạ “phụng sự Tổ quốc”, “phục vụ nhân dân”, thì ngoài lợi ích của Nhân dân, Đảng ta không có mục tiêu, lợi ích nào khác.

Hoàn toàn không có chuyện “Đảng Cộng sản Việt Nam ngả Trung, thoát Nga, bài Mỹ”, “đổi đất, đổi biển, đảo để lấy thứ hòa bình viễn vông”; không có chuyện Việt Nam vì “áp lực thoát nghèo đã ngoan ngoãn quy phục phương Bắc” như một số người theo đuôi kẻ xấu đã tung tin, phát ngôn bừa bãi, thiếu thiện chí. Họ đã cố tình vay mượn sự kiện 45 năm cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc và cuộc chiến đấu chống quân bành trướng để xuyên tạc sự thật lịch sử, nói xấu Đảng, Nhà nước, Quân đội. Qua đó, xuyên tạc mối quan hệ giữa các nước có chung đường biên giới đất liền và Biển Đông.

Quá khứ là những điều đã xảy ra cho dù có lúc vướng vào những điều đáng tiếc nhưng nó đã đi qua rồi, chúng ta cần tôn trọng sự thật; không nên xới lại nỗi đau bằng thái độ khiêu khích, châm chích, gieo vào lòng người, nhất là gieo vào giới trẻ ngọn lửa hận thù dân tộc để họ hiểu sai về lịch sử, những cố gắng của Đảng, Nhà nước và Quân đội ta trong hàn gắn vết thương chiến tranh, khơi thông dòng chảy lịch sử, nhân lên những giá trị tốt đẹp, vô cùng to lớn, có ý nghĩa lịch sử và thời đại. Vu khống, bịa đặt, bôi đen lịch sử là thái độ thiếu khách quan, phản khoa học, cần phải phê phán, lên án và loại bỏ.

45 năm đã trôi qua, nhớ về cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc trên toàn tuyến biên giới phía Bắc tháng 2 năm 1979, chúng ta kính cẩn thắp nén hương thơm bày tỏ tấm lòng biết ơn sâu sắc đến các anh hùng, liệt sĩ, đồng chí, đồng bào đã hy sinh vì nước, vì dân; đã anh dũng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc, đem lại cho chúng ta cuộc sống hòa bình, độc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc ngày nay. Chúng ta càng tưởng nhớ công ơn trời biển của Bác Hồ, của các đồng chí lãnh tụ của Đảng, Nhà nước qua các thời kỳ lịch sử và các bậc tiền bối đã có công dựng nước, mở đường, xây đắp nên giang sơn gấm vóc tươi đẹp này.

Chúng ta phải ra sức phấn đấu hoàn thành thắng lợi Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng, Nghị quyết Đại hội Đảng bộ Quân đội lần thứ XI; thực hiện tốt đường lối đối ngoại của Đảng, Nhà nước ta. Luôn đề cao cảnh giác cách mạng; tuyệt đối không để đất nước bị động, bất ngờ trong mọi tình huống.

Trong các nhiệm vụ cấp bách về phát triển kinh tế, xây dựng đất nước, xây dựng quân đội, củng cố quốc phòng, an  ninh, bảo vệ Tổ quốc, nhất thiết phải thực hiện tốt hơn nữa chủ trương, đường lối “ngoại giao cây tre” và chính sách quốc phòng “bốn không” của Đảng, Nhà nước ta. Đồng thời, đẩy mạnh đấu tranh làm thất lại âm mưu, thủ đoạn “diễn biến hòa bình”, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, “phi chính trị hóa” quân đội của các thế lực thù địch; bảo vệ vững chắc nền tảng tư tưởng của Đảng, bảo vệ Đảng, Nhà nước, Nhân dân và Quân đội, lan tỏa các giá trị phẩm chất tốt đẹp của “Bộ đội Cụ Hồ” trong thời kỳ mới. Chúng ta không bao giờ “đóng chặt quá khứ”, quên lịch sử đau thương./.

Chủ Nhật, 11 tháng 2, 2024

Hoàng Lan Mộc Châu - Tên thì hay đấy, nhưng "ngáo"!

 Vừa qua, trên internet, Hoàng Lan Mộc Châu đã đăng tải bài viết “Việt Nam loạn lạc vì không có nhân quyền, tôn giáo bị tha hóa, và quan lại hủ bại”. Trong bài viết, Y vu cáo chính sách của Nhà nước Việt Nam là “triệt hạ, chia rẽ và phá hoại tôn giáo từ ngay nội bộ”. Đặc biệt, y bịa đặt “từ khi nắm quyền, các tôn giáo là đối tượng hàng đầu để Đảng Cộng sản triệt hạ. Hàng loạt cơ sở tôn giáo bị phá hủy, tịch thu, hàng loạt tu sĩ bị cầm tù, bị giết hại”. Đây là âm mưu hết sức thâm độc của Hoàng Lan Mộc Châu, hòng kích động, chia rẽ, phá hoại sự đoàn kết giữa các tôn giáo, đoàn kết toàn dân tộc. Do vậy, phải vạch trần, đấu tranh bác bỏ.



Cần khẳng định rõ: quan điểm nhất quán, xuyên suốt của Đảng và Nhà nước Việt Nam là luôn quan tâm, bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo của nhân dân. Điều này được thể hiện trong các bản Hiến pháp, từ Hiến pháp năm 1946 cho đến bản Hiến pháp năm 2013. Việc bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân, được ghi tại Điều 16: và tại Khoản 1, 2, Điều 24, Hiến pháp năm 2013 khẳng định: Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào, các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo và được cụ thể hóa trong Luật Tín ngưỡng, tôn giáo (năm 2016). Đây là những cơ sở pháp lý cao nhất của Việt Nam trong việc bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân.

Trên thực tế, Việt Nam đã đạt được nhiều thành tựu trong thực hiện quyền con người, quyền công dân về tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Đời sống tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân ngày càng phong phú; số lượng chức sắc, tín đồ, cơ sở thờ tự ngày càng tăng, quan hệ quốc tế ngày càng mở rộng; nhờ đó, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân ngày càng được đảm bảo tốt hơn. Nếu năm 2003 cả nước có 15 tổ chức, 06 tôn giáo, 17 triệu tín đồ với khoảng 20.000 cơ sở thờ tự, 34.000 chức sắc, 78.000 chức việc; thì năm 2022 Nhà nước đã công nhận 43 tổ chức thuộc 16 tôn giáo khác nhau, với 26,7 triệu tín đồ, 55.000 chức sắc, 135.000 chức việc, trên 29.000 cơ sở thờ tự, v.v. Nhiều lễ hội lớn trong các tôn giáo được tổ chức, thu hút hàng vạn tín đồ nhân dân tham dự. Các hoạt động phong chức, phong phẩm, bổ nhiệm, thuyên chuyển chức sắc, chức việc; các hoạt động thành lập tổ chức tôn giáo trực thuộc; sửa đổi hiến chương, điều lệ; đăng ký chương trình hoạt động hàng năm; xây dựng, sửa chữa, chỉnh trang cơ sở thờ tự,... của các tôn giáo cũng được thực hiện thuận lợi theo đúng quy định của pháp luật. Việc in ấn, xuất bản, dịch thuật một khối lượng lớn kinh sách, đồ dùng việc đạo được các tôn giáo đẩy mạnh trong những năm qua. Cả nước có hơn 3.000 đầu ấn phẩm tôn giáo được xuất bản với hơn 10 triệu bản in và hàng triệu đĩa CD, DVD bằng nhiều ngôn ngữ, 12 báo, tạp chí liên quan đến tôn giáo; phần lớn các tổ chức tôn giáo đều có website riêng.

Cùng với đó, các chức sắc, chức việc, nhà tu hành tôn giáo có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, được ứng cử vào Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp như mọi công dân khác theo quy định của pháp luật. Riêng Quốc hội khóa XV có 05 đại biểu là chức sắc, nhà tu hành tôn giáo: 04 đại biểu Phật giáo, 01 đại biểu Công giáo; hiện có trên 10 nghìn chức sắc, nhà tu hành, tín đồ các tôn giáo là đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2021 - 2026.

Như vậy, trên cả phương diện chính sách, pháp luật cũng như thực tiễn về bảo đảm thực thi quyền tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam đã chứng minh rõ rằng: quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mỗi công dân Việt Nam luôn được tôn trọng và bảo vệ, cá nhân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo theo hoặc không theo một tôn giáo nào, không một ai có quyền xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo, hoặc lợi dụng tín ngưỡng tôn giáo để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quốc gia, dân tộc, lợi ích cộng đồng, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác. Đồng thời, nó là minh chứng bác bỏ mọi xuyên tạc về quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam của Hoàng Lan Mộc Châu./. 

Thứ Năm, 1 tháng 2, 2024

Luận điệu lạc lõng của Nguyễn Gia Kiểng

 Vẫn giọng điệu cũ, mới đây Nguyễn Gia Kiểng, cựu quan chức Việt Nam Cộng hòa, thành viên sáng lập ra Tập hợp Dân chủ Đa nguyên lại đăng bài viết “Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên bước vào tuổi 42”, tán phát rộng rãi trên nhiều diễn đàn phản động. Trong bài viết Nguyễn Gia Kiểng lớn tiếng kêu gọi tranh đấu vì một tương lai khác cho đất nước, để thiết lập chế độ dân chủ đa nguyên. Mục đích của chúng vẫn là phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và hướng lái con đường phát triển của Việt Nam theo hướng đa nguyên, đa đảng.


Cần khẳng định ngay rằng: đây là luận điệu lạc lõng, phản khoa học, cổ súy cho việc thực hiện chế độ đa nguyên ở Việt Nam, muốn hướng lái con đường phát triển của đất nước và phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Thực tiễn lịch sử đã minh chứng: sự lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam là nhân tố quyết định bảo đảm sự thành công của cách mạng Việt Nam. Đó là sự thật hiển nhiên, được nhân dân Việt Nam và bạn bè quốc tế thừa nhận!

Ngược thời gian, chúng ta thấy lịch sử cách mạng Việt Nam không phải ngay từ ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam đã tuyên bố giành độc quyền lãnh đạo. Cùng vào thời điểm đó, Việt Nam cũng từng tồn tại nhiều đảng phái, theo những hệ tư tưởng khác nhau. Tuy nhiên, đứng trước vận mệnh dân tộc, những đòi hỏi của phong trào đấu tranh cách mạng, các đảng phái khác đã tỏ rõ sự yếu kém, từng bước thui chột, từ bỏ quyền lãnh đạo, thậm chí còn quay sang phản bội nhân dân. Lịch sử đấu tranh cách mạng của dân tộc đã tạo nên “màng lọc” khắt khe, để rồi có một sự lựa chọn duy nhất đúng đắn về lực lượng lãnh đạo – đó là Đảng Cộng sản Việt Nam. Thử hỏi, nếu Đảng Cộng sản Việt Nam không kiên quyết, chủ động, sáng tạo chớp thời cơ thì sao có Cách mạng tháng Tám 1945 “long trời, nở đất”, giải thoát ách nô lệ hàng trăm năm cho dân tộc? Nếu, Đảng không nêu cao quyết tâm “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” để làm nên Đại thắng mùa Xuân (30/4/1975) thì sao có ngày thống nhất đất nước, non sông thu về một mối? Và, nếu Đảng không tìm tòi, sáng tạo, dám làm, dám chịu trách nhiệm thì sao có công cuộc đổi mới, để Việt Nam có cơ đồ, tiềm lực, vị thế quốc tế chưa từng có như ngày hôm nay? Đó là sự vĩ đại của Đảng Cộng sản Việt Nam được thể hiện rõ nét trong những “khúc quanh” của lịch sử. Sự thật này đã tạc vào lịch sử dân tộc, không một thế lực nào có thể xuyên tạc, bôi lem được!

Và, như một lẽ tự nhiên, Nhân dân Việt Nam tự hào gọi tên “Đảng ta”, luôn tin, tự nguyện đi theo sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam - một Đảng không có quyền lợi, mục tiêu nào khác: tất cả vì độc lập dân tộc, vì hạnh phúc của Nhân dân, bao nhiêu lợi ích đều vì dân, vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.

Hiện nay, đa nguyên, đa đảng vẫn tồn tại trên khắp thế giới, nhưng nó không phải sự lựa chọn của Việt Nam. Nhân dân Việt Nam tin tưởng vào sự lựa chọn của mình, tin tưởng vào sự lãnh đạo của một chính Đảng duy nhất – Đảng Cộng sản Việt Nam. Thực tế đó không luận điệu xảo trá nào có thể xuyên tạc được. Lịch sử cách mạng nước ta vẫn vững bước dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và cuốn trôi luận điệu xuyên tạc lạc lõng của Nguyễn Gia Kiểng và những kẻ cùng hội, cùng thuyền với y./.