Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2023

Không nghe thằng say chém gió, đặc biệt là không nghe chó sủa linh tinh

 


Tham nhũng xuất hiện và tồn tại ở các chế độ chính trị khác nhau. Bản chất của tham nhũng luôn gắn với quyền lực chính trị, quyền lực kinh tế mà không phụ thuộc vào bất cứ chế độ chính trị hay đảng phái nào. Từ thực trạng tham nhũng ở các quốc gia trên thế giới, Việt Nam tăng cường và đẩy mạnh công tác phòng, chống tham nhũng (PCTN), tiêu cực vừa là yêu cầu tất yếu, vừa là cam kết của Việt Nam với cộng đồng quốc tế trong thực hiện Công ước của Liên hợp quốc về chống tham nhũng. Từ những thành tựu về PCTN, tiêu cực của Việt Nam được nhân dân và cộng đồng quốc tế ghi nhận trong thời gian qua. Các thế lực thù địch, phản động luôn dùng mọi thủ đoạn hòng chống phá, xuyên tạc, suy diễn vô căn cứ, bóp méo sự thật về công tác PCTN, tiêu cực. Mới đây thôi nhân việc Thành phố Hồ Chí Minh ban hành Quy định 1629, trên trang Facebook của Thoibao.de xuyên tạc “Thành phố Hồ Chí Minh mua tin để chống tham nhũng hay giăng bẫy với người tố cáo…”

Như chúng ta thấy, trong giai đoạn hiện nay đấu tranh PCTN là công cuộc của toàn dân. Với chủ trương của Đảng là phát huy sức mạnh tổng hợp các tổ chức chính trị – xã hội, các tổ chức xã hội, các cơ quan báo chí – thông tấn, các doanh nghiệp và nhân dân, vai trò của nhân dân trong cuộc chiến PCTN, tiêu cực, phải dựa vào dân, lắng nghe dân, tạo điều kiện cho nhân dân thực hiện quyền tố cáo. Các cơ quan chức năng có trách nhiệm và biện pháp thiết thực bảo vệ người tố cáo theo quy định của Luật Tố cáo để tránh việc trù dập, trả thù người tố cáo. Về việc thời gian gần đây Thành phố Hồ Chí Minh (TPHCM) ban hành Quy định 1629 về mua tin phục vụ công tác PCTN. Để ban hành Quy định này TPHCM đã hiện thực hóa theo hình thực tế, căn cứ hướng dẫn của Trung ương và kinh nghiệm của các tỉnh; cùng với các quy định khác góp phần vào việc tăng cường, nâng cao công tác PCTN, tiêu cực, lãng phí. Đồng thời, hạn chế, đẩy lùi tâm lý cán bộ né tránh, đùn đẩy, ngại trách nhiệm đến mức không dám nghĩ, dám làm. Quy định 1629 là kế thừa Quy định 1374 của Thành ủy TPHCM về quy trình giải quyết thông tin phản ánh liên quan các tập thể, cá nhân suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, vi phạm quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước đã được đánh giá và có kết quả bước đầu. Cụ thể, qua 5 năm triển khai, Thành phố đã tiếp nhận 9.864 thông tin, trong đó thông tin từ ý kiến cử tri chiếm 21,95%; giám sát của các cơ quan dân cử chiếm 16,45%; khiếu nại, tố cáo chiếm 49,45% và từ báo chí là 12,15%. Bình quân mỗi tháng 165 tin, mỗi ngày từ 5 đến 6 tin. Qua đó, đã được xử lý 9.609 thông tin, tỷ lệ 97,42%. Bên cạnh đó, Thành ủy TPHCM cũng đề cao vai trò của nhân dân trong công tác tham gia phòng chống tham nhũng, tiêu cực. Mọi việc nhân dân đều biết, nhân dân đồng thuận sẽ hiệu quả, do đó việc “mua tin” tại Quy định 1629 là một trong các hình thức để khuyến khích nhân dân tham gia đấu tranh PCTN, tiêu cực.

Để tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác bảo vệ người phát hiện, tố giác, người đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, ngày 10/01/2019, Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã ra Chỉ thị số 27-CT/TW, yêu cầu các cấp ủy, tổ chức đảng, chính quyền phải nêu cao trách nhiệm lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện công tác bảo vệ người tố cáo thuộc phạm vi mình phụ trách. Cần xác định rõ việc bảo vệ người tố cáo là trách nhiệm của cả hệ thống chính trị và toàn xã hội, trước hết là của các cấp ủy, tổ chức đảng, chính quyền và cơ quan chức năng ở các cấp. Tiếp tục hoàn thiện các quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước về bảo vệ người tố cáo. Hiện nay cũng có nhiều quy định bảo vệ người tố cáo tham nhũng như giữ bí mật thông tin của người tố cáo, đảm bảo tính mạng, sức khỏe, tài sản, uy tín, danh dự, nhân phẩm của người tố cáo và người thân của họ nhằm ngăn chặn các hành vi trả thù người tố cáo. Kết quả phòng, chống tham nhũng, tiêu cực cho thấy, có ba lực lượng quan trọng, trở thành trụ cột vững vàng đó là nhân dân, cơ quan pháp luật và báo chí truyền thông. Ở đâu người dân tích cực tố cáo và tố cáo đúng, được bảo vệ một cách hiệu quả về hành vi dũng cảm của mình thì ở đó tệ nạn tham nhũng giảm. Việc bảo vệ người tố cáo hành vi tham nhũng, lãng phí được quy định trong Luật Tố cáo; Luật Phòng, chống tham nhũng; Luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí; Nghị định số 22/2019/NĐ-CP ngày 25/2/2019 của Chính phủ về tố cáo và giải quyết tố cáo trong Công an nhân dân; Thông tư 145/2020/TT-BCA của Bộ Công an bảo vệ người tố cáo về hành vi tham nhũng, lãng phí; Thông tư số 03/2020/TT-BNV của Bộ Nội vụ về thẩm quyền, trình tự, thủ tục, biện pháp bảo vệ vị trí công tác của người tố cáo là cán bộ, công chức, viên chức…

Trong thời gian tới, thực hiện chiến lược quốc gia PCTN, tiêu cực đến năm 2030. Chính phủ đã ban hành Nghị quyết 168/NQ-CP, ngày 11/10/2023 đề ra 5 nhóm nhiệm vụ, giải pháp, trong đó có việc nâng cao nhận thức, phát huy vai trò và trách nhiệm của xã hội trong PCTN, tiêu cực. Tăng cường kiểm soát quyền lực nhà nước bằng các phương thức bên trong như giám sát tối cao từ phía quốc hội đối với hoạt động của bộ máy nhà nước; thanh tra, kiểm tra trong bộ máy hành pháp; giám sát, kiểm tra của cơ quan cấp trên đối với cơ quan cấp dưới; giám đốc thẩm trong hoạt động xét xử của tòa án…Chỉ có cơ chế kiểm soát quyền lực nhà nước bên trong thì chưa đủ, chưa hiệu quả mà cần có sự kiểm soát từ bên ngoài gồm các tổ chức chính trị – xã hội, báo chí, người dân, doanh nghiệp. Việc thu hút đông đảo quần chúng tham gia kiểm soát xã hội là cần thiết và có tác dụng tích cực, nhất là trong việc chống tham nhũng. Việc mở rộng dân chủ, thực hiện phương châm “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” là biện pháp phòng ngừa tham nhũng mang lại hiệu quả to lớn. Cơ chế giám sát dân chủ, giám sát trực tiếp của nhân dân là một trong các kênh giám sát đối với cán bộ, công chức bên cạnh các kênh giám sát thông qua thực thi pháp luật, sự kiểm tra của tổ chức Đảng. Khuyến khích sự tham gia và phát huy vai trò của người dân trong kiểm soát quyền lực nhà nước ở Việt Nam luôn được coi là một trong những biện pháp cơ bản, hiệu quả nhằm đấu tranh PCTN, tiêu cực. Trong cuộc đấu tranh chúng ta cần lấy người dân làm trung tâm, phát huy sức mạnh cộng đồng trong phản biện, giám sát tổ chức và hoạt động của bộ máy nhà nước, tuyên truyền để người dân nhận thức được đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí là trách nhiệm công dân. Nhân dân thực hiện quyền giám sát quyền lực nhà nước thông qua giám sát cán bộ, công chức nhà nước, góp ý xây dựng chính sách pháp luật, giám sát việc thực thi công vụ của cơ quan nhà nước. Nhân dân thực hiện kiểm soát quyền lực nhà nước bằng việc thực hiện quyền khiếu nại, tố cáo, kiến nghị, phản ánh đối với việc thực thi công vụ của cơ quan nhà nước, tổ chức cá nhân được nhà nước trao quyền. Như lời phát biểu của đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị toàn quốc tổng kết 10 năm công tác phòng, chống tham nhũng, tiêu cực giai đoạn 2012-2022: Đẩy mạnh, từng bước hoàn thiện cơ chế phòng ngừa chặt chẽ để “không thể”, “không dám”, “không muốn”, “không cần” tham nhũng. Tiến tới “không dám tham nhũng”.

Trong giai đoạn hiện nay công cuộc phòng, chống tham nhũng đang có bước tiến mạnh, đạt nhiều kết quả tích cực, rõ rệt, thực chất hơn, đã trở thành phong trào, “xu thế không thể đảo ngược”, được nhân dân đồng tình, ủng hộ. Nhờ đó, tham nhũng đang từng bước được kiềm chế, ngăn chặn, đẩy lùi và có chiều hướng thuyên giảm, góp phần giữ vững ổn định chính trị, thúc đẩy phát triển kinh tế – xã hội, củng cố niềm tin của nhân dân với Đảng, Nhà nước và chế độ. Đồng thời, là minh chứng rõ nhất bác bỏ những luận điệu sai trái, xuyên tạc của các thế lực thù địch như Thoibao.de./.

 

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2023

RFA lại "mượn gió bẻ măng"

 




Tô vẽ hình tượng, tung tin giả để bẻ lái vụ án, kêu oan cho các đối tượng phạm tội bị xử lý trước pháp luật đã trở thành chiêu trò quen thuộc của các “nhà dân chủ” giá hiệu và số đài, báo thiếu thiện chí với Việt Nam. Đây cũng là thời cơ để các đối tượng “mượn gió bẻ măng”, lợi dụng quá trình xét xử và thi hành án nhằm tuyên truyền xuyên tạc, bôi nhọ ngành tư pháp và chế độ. Thủ đoạn này được các đối tượng xưng danh dân chủ diễn đi diễn lại nhiều lần giống như một cái máy rập khuôn cùng chung kịch bản. Thế nhưng, dù các đối tượng đã giở đủ trò, rêu rao khắp các trang mạng xã hội để chính trị hóa vụ án với hy vọng vớt vát, tìm kiếm sự ủng hộ của dư luận, song không đem lại kết quả, rốt cuộc chỉ là những màn tấu hài, tung hứng kệch cỡm. Vừa qua, RFA đăng tải bài viết: “Trong lá thư cuối cùng trước khi bị thi hành án, tử tù Lê Văn Mạnh vẫn khẳng định bị oan” và được các mạng xã hội đăng tải, RFA cho rằng: “Ông Lê Văn Mạnh, sinh năm 1982, bị kết án tử hình vì bị cho là thủ phạm trong vụ án “hiếp dâm và giết” một nữ sinh ở cùng thôn 4, xã Yên Thịnh, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hoá năm 2005 cho dù ông liên tục kêu oan và việc kết tội ông không có bằng chứng thuyết phục cũng như có nhiều thiếu sót trong quá trình điều tra”. Rồi còn viện dẫn rất ngông rằng: “tử tù Lê Văn Mạnh khuyên gia đình không nên đau buồn vì bản thân xem cái chết nhẹ tựa lông hồng”, cùng với đó RFA bịa ra một “bức thư” được cho là của Lê Văn Mạnh, theo đó RFA trích dẫn “tâm thư” của kẻ tử tù rằng: “Con không làm gì nên tội cả nên con không có gì phải hổ thẹn với lương tâm cả. Con chết rồi bố mẹ và các em, các con vẫn phải tiếp tục giúp con kêu nỗi oan này lên các cơ quan pháp luật của nhà nước cho đến khi nào con được minh oan thì thôi vì con bị giết oan thật sự bố mẹ ạ”, nhằm kích động gia đình Mạnh nói riêng và người dân nói chung trước vụ việc đã được xử lý theo pháp luật

Chưa hết, trước thông tin tử tù Lê Văn Mạnh đã bị thi hành án từ hình vào sáng ngày 22/9/2023 sau hơn 18 năm bị giam giữ, các tổ chức chống phá, phản động ngay lập tức sử dụng sự việc này để reo rắc mối hoài nghi, kích động phản đối chính quyền, hệ thống pháp luật của Việt Nam. Khôi hài hơn, nhiều kẻ khoác áo nhà “dân chủ tự phong” cũng lớn tiếng khóc thuê, mượn danh kêu oan để đánh bóng tên tuổi. RFA cũng nhân cơ hội này tung ngay lên mạng xã hội bài viết: “Ân xá Quốc tế: “Thật kinh tởm” khi chính quyền Việt Nam thi hành án tử hình Lê Văn Mạnh!” và “Tử hình Lê Văn Mạnh: Đảng muốn chứng minh quyền lực tuyệt đối?” trong đó viện dẫn phát ngôn của một số nhân vật bày trò “té nước theo mưa” để đưa ra những nhận định hết sức chủ quan, sai lệch sự thật nhằm công kích, vu khống pháp luật, thể chế Việt Nam. Trong đó có bà Chiara Sangiorgio, chuyên gia về án tử hình của cái gọi là tổ chức Ân xá Quốc tế cho rằng: “Vụ án này thật đau lòng và phẫn nộ, đồng thời là một dấu hiệu đáng ngại cho thấy Việt Nam sẵn sàng coi thường hoàn toàn các biện pháp bảo vệ cơ bản nhất của thủ tục tố tụng hợp pháp, ngay cả khi mạng sống bị đe dọa” và đưa ra yêu cầu rất vô lối: “Chúng tôi phản đối án tử hình trong mọi trường hợp. Việt Nam phải dừng tất cả các vụ hành quyết như một bước quan trọng đầu tiên trước khi thiết lập lệnh cấm và tiến tới bãi bỏ như hơn 2/3 số quốc gia trên thế giới đã làm. Các quốc gia không được giết người nhân danh an toàn xã hội và án tử hình không bao giờ là giải pháp cho tội phạm”. Còn ông Phil Robertson, Phó Giám đốc Phân ban Châu Á của HRW – một thành phần xảo quyệt chuyên dùng lá bài nhân quyền hết sức tinh vi để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam đã xuyên tạc trắng trợn: “Việt Nam cố gắng che giấu sự thật rằng họ là một trong những quốc gia áp dụng nhiều án tử hình nhất ở châu Á và trên thế giới, nhưng vụ hành quyết Lê Văn Mạnh là một ví dụ nổi bật về mọi điều sai trái trong hệ thống tư pháp Việt Nam…”. Những luận điệu mà RFA, HRW, Việt Tân… đưa ra hoàn toàn không có chứng cứ, lập luận đủ sức thuyết phục, thực chất cái mà chúng quan tâm không phải là tính mạng tử tù, bản chất vụ án mà là vì những toan tính thấp hèn, bỉ ổi với tâm địa reo rắc mối hoài nghi, kích động người dân phản đối chính quyền, hệ thống pháp luật của Việt Nam để làm mất ổn định chính trị của Việt Nam.

Để rộng đường dư luận và độc giả hiểu thêm về vụ việc Lê Văn Mạnh cùng với quá trình thi hành án của cơ quan chức năng, xin tóm tắt diễn biến vụ việc như sau: 

Ngày 20/04/2005, Lê Văn Mạnh bị bắt tại nhà (thôn 4, xã Yên Thịnh, Yên Định, Thanh Hóa) theo lệnh bắt tạm giam số 01 ngày 14/04/2005 của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Đồng Nai do hành vi cướp tài sản và bỏ trốn (không liên quan vụ án trên). Ngày 23/04/2005, Lê Văn Mạnh từ trong trại giam gửi một bức thư cho bố, có nội dung nhận tội mình là người đã hiếp, giết cháu Loan. Cơ quan Công an đã thu giữ bức thư này và tiến hành điều tra. Bằng các biện pháp nghiệp vụ, cơ quan Công an đã có đủ cơ sở kết luận Lê Văn Mạnh có hành vi giết người, hiếp dâm và cướp tài sản đối với nạn nhân Hoàng Thị Loan. Ngày 29/07/2005, Tòa án nhân dân tỉnh Thanh Hóa xét xử sơ thẩm, ra bản án kết án tử hình Lê Văn Mạnh với 3 tội danh “Giết người”, “Hiếp dâm trẻ em” và “Cướp tài sản”. Ngày 27/10/2005, Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại Hà Nội xét xử phúc thẩm hủy bỏ bản án sơ thẩm về tội danh “Giết người” và “Hiếp dâm trẻ em” với Lê Văn Mạnh, giao Tòa án nhân dân (TAND) tỉnh Thanh Hóa tiến hành tố tụng lại từ giai đoạn điều tra. Ngày 29/7/2008, Tòa sơ thẩm TAND tỉnh Thanh Hóa vẫn kết án tử hình đối với Lê Văn Mạnh về tội “giết người” và “hiếp dâm trẻ em”. Và ngày 25/11/2008, Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại Hà Nội xử y án tử hình. Vụ án đã trải qua 6 phiên tòa xét xử và một phiên giám đốc thẩm. Tất cả các phiên tòa đều xét xử công khai, đúng quy trình và tuân thủ đúng pháp luật. Vắn tắt như vậy để thấy vụ án hình sự do Lê Văn Mạnh bị cáo buộc là chủ mưu đã trải qua đầy đủ các phiên toà theo luật định xét sử đúng người đúng tội, đúng với pháp luật nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Tuy nhiên, từ đó đến nay, và gia đình Lê Văn Mạnh vẫn nghe theo sự xúi giục của các thế lực thù địch, các con buôn chính trị khoác áo dân chủ nhân quyền liên tục kêu oan, mặc dù không đưa ra được các chứng cớ, tình tiết mới có sức thuyết phục, làm thay đổi bản chất sự việc

Cần khẳng định, việc áp dụng án tử hình thuộc về chủ quyền quốc gia về tư pháp hình sự, hiện vẫn là thực tiễn trong áp dụng pháp luật ở nhiều quốc gia trên thế giới. Việc dừng hay bỏ án tử hình cũng được quy định trong các điều ước quốc tế cơ bản về quyền con người mà Việt Nam là thành viên. Ở Việt Nam, việc tuyên phạt và thi hành án tử hình chỉ áp dụng với một số tội danh đặc biệt nghiêm trọng, phù hợp với Công ước về các quyền dân sự, chính trị. Gần đây nhất, bộ luật Hình sự 2015 đã tiếp tục bỏ án tử hình ở 8 tội danh và quy định người dưới 18 tuổi, phụ nữ có thai, phụ nữ nuôi con dưới 36 tháng tuổi, người trên 75 tuổi khi phạm tội sẽ không bị áp dụng mức án này. Vì vậy không thể lợi dụng việc tử hình đối với một số kẻ phạm những tội ác nghiêm trọng để xuyên tạc, chống phá nhà nước Việt Nam như những gì mà RFA đang rêu rao trong bài viết trên. Cũng từ những luận điệu thương xót giả tạo của RFA trong bài viết này đặt ra cho mỗi cư dân mạng hãy luôn tỉnh táo trước những âm mưu, thủ đoạn xuyên tạc, kích động, chống phá của RFA hiện nay, không để chúng lợi dụng vấn đề tự do, dân chủ, nhân quyền để gây chia rẽ mối quan hệ đoàn kết dân tộc, tạo dư luận, hoài nghi dẫn đến giảm sút lòng tin của nhân dân đối với Đảng, Nhà nước và hệ thống pháp luật của Việt Nam. Mọi người cần tỉnh táo và đấu tranh với những âm mưu, thủ đoạn chống phá của RFA và các thế lực phản động, không để chúng có cơ hội dụ dỗ, mua chuộc, lôi kéo.

 

Thứ Tư, 1 tháng 11, 2023

Lừa được ai khi bản chất lọc lừa đã quen thói!

 


Sau Võ Văn Thưởng, Phạm Minh Chính, Tô Lâm đến lượt bộ trưởng quốc phòng Việt Nam sang yết kiến đầu não Bắc Kinh. Cụ thể, tướng Phan Văn Giang thăm Trung Quốc, dự diễn đàn Hương Sơn Bắc Kinh từ 27 đến 31/10”.

Những dòng trên, Việt Tân vừa tung ra đấy. Chỉ cần đọc, đã thấy tự nó phơi bày âm mưu, sự kích động, và cả sự hậm hực đến tối mắt của tổ chức phản động nhẵn mặt này. Tuy nhiên, phàm làm những điều xấu xa lố quá thì kết quả thường ngược lại. Trong trường hợp này, sự ngược lại là tự  Việt Tân  bôi tro trát chấu vào mặt mình và chẳng thể lừa được ai.

Các chuyến công du tới Trung Quốc của các ông Võ Văn Thưởng, Phạm Minh Chính, Tô Lâm đều đã qua; chương trình, hoạt động kết quả, ý nghĩa thiết thực đều được thông tin và nhấn mạnh, gắn với mục tiêu không thể thiếu vắng trong các hoạt động ngoại giao đa phương, đa dạng của Việt Nam, là vì lợi ích đất nước,  vì mục tiêu hòa bình, ổn định và phồn vinh tại khu vực và trên thế giới. Ý nghĩa và kết quả đó đủ sức đánh tan luận điệu về cái gọi là các nhà lãnh đạo Việt Nam “đi chầu thiên triều Trung Quốc” – mà Việt Tân đã tán phát.

Trở lại chuyến công du đang diễn ra của ông đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng Phan Văn Giang tại Trung Quốc: hiển nhiên, chẳng có lý do gì để bẻ cong thành chuyện ông đại tướng này “sang yết kiến đầu não Bắc Kinh”, vì 2 lẽ.

Thứ nhất, chuyến công du của ông Phan Văn Giang đã được lên kế hoạch và được các cơ quan liên quan chuẩn bị từ hồi đầu năm. Về phía Trung Quốc, trong cuộc gặp với ông thượng tướng Hoàng Xuân Chiến – thứ trưởng bộ Quốc phòng Việt Nam, ngày 28/3 năm nay, ông Phan Đào, tùy viên Quốc phòng Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tại Việt Nam đã lấy làm hoan hỷ, sốt sắng thông tin rằng: Các nội dung hoạt động của hợp tác quốc phòng Việt Nam – Trung Quốc đã được Bộ Quốc phòng Trung Quốc xác định trong Kế hoạch hợp tác từ đầu năm 2023, và  chỉ đạo các cơ quan chức năng tham mưu, phối hợp với các cơ quan chức năng Bộ Quốc phòng Việt Nam thực hiện…

Hẳn là từ sự phối hợp đó, cùng thời điểm trên, Thông tấn xã Việt Nam đã đánh đi bản tin mà ai cũng thấy, (trừ những kẻ cố tình…mù chữ trong trường hợp này như  Việt Tân không thấy) rằng: “Theo Kế hoạch, Bộ Quốc phòng Trung Quốc dự kiến mời Đại tướng Phan Văn Giang, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Bí thư Quân ủy Trung ương, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam sang thăm chính thức Trung Quốc vào dịp tổ chức Diễn đàn Hương Sơn năm 2023“.

Rõ nhé: một lời mời trang trọng tham dự Diễn đàn Hương Sơn dành cho ông Phan Văn Giang do phía Trung Quốc chủ động dự kiến chứ nào phải Việt Nam. Nếu ông Phan Văn Giang sang Trung Quốc với thân phận “chầu”, hay “yết kiến đầu não” (như  Việt Tân xuyên tạc, vu khống) thì tự Việt Nam phải lo và liệu lấy chứ; việc gì Bắc Kinh không chỉ trọng thị chuyển lời mời, mà còn giao các cơ quan chức năng của Bộ Quốc phòng Trung Quốc cuống quýt, hối hả chuẩn bị trong sự hồi hộp từ hơn 7 tháng trời nay?

 Và tới thời điểm này, dự kiến đã được hiện thực hóa với sự có mặt của ông Phan Văn Giang tại Bắc Kinh tham dự Diễn đàn Hương Sơn 2023 và thăm chính thức Trung Quốc theo lời mời của Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng Trung Quốc như truyền thông cả thế giới loan báo.

Thứ hai, Diễn đàn Hương Sơn là diễn đàn về “Hợp tác an ninh quốc tế và an ninh khu vực Châu Á – Thái Bình Dương”, thành lập từ năm 2006.  Do Hội Khoa học quân sự Trung Quốc tổ chức (thường niên), tuy nhiên, không thể phủ nhận thực tế: diễn đàn này, cùng các diễn đàn, đối thoại khác như Hội nghị An ninh Quốc tế Moskva tại Nga, Đối thoại Shangri-La tại Singapore, đã và đang ngày càng khẳng định là diễn đàn an ninh quan trọng trong khu vực và trên thế giới.

Quan trọng nên nó thu hút sự quan tâm của cộng đồng quốc tế. Nêu để thấy: Diễn đàn Hương Sơn Bắc Kinh lần thứ 10 (từ ngày 27 đến 31/10), có tới 90 phái đoàn chính thức của các quốc gia và tổ chức quốc tế tham gia, trong đó có Singapore, Hàn Quốc, Indonesia, Nga…, và đặc biệt: cả đoàn của siêu cường số một thế giới Mỹ.

Nếu suy diễn như Việt Tân, chẳng lẽ sự hiện diện của đoàn Mỹ cũng coi như Washington cử người về Bắc Kinh “yết kiến đầu não” sao?

Đó là chưa kể, trong số các đại biểu tham dự có tới 22 đại biểu cấp Bộ trưởng Quốc phòng trở lên, cùng vô số tướng tá cấp tổng tư lệnh quân đoàn các nước. Lại nữa, đến tổng thư ký ASEAN và đại biểu của các tổ chức quốc tế và khu vực như Tổ chức Hợp tác Thượng Hải, Liên đoàn Arab, NATO và Liên minh Châu Âu…cũng hồ hởi có mặt.

Quy mô bề thế đó, cộng với chủ đề diễn đàn lần này là “An ninh chung, hòa bình lâu dài”, chẳng có lý do gì để một nước như Việt Nam, với chủ trương, đường lối ngoại giao đa phương hóa, đa dạng hóa…lại không tham gia. Tham gia để làm gì? Để có cơ hội cùng các nước tăng cường hợp tác, đối thoại. Để tạo dựng lòng tin, góp phần bảo đảm an ninh khu vực và trên thế giới.Để thể hiện trách nhiệm trong việc vun đắp môi trường hòa bình và ổn định để phát triển bền vững….Và cũng là để khẳng định tiếng nói, vai trò, vị thế của Việt Nam trong các vấn đề quốc tế và khu vực.

Không loại trừ nước chủ nhà có thể lèo lái sự kiện này theo mục tiêu riêng, nhưng sự tỉnh táo, bám sát đường lối “ngoại giao cây tre” và quan điểm, chính sách quốc phòng “bốn không”: không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế, tiếng nói của Việt Nam – thể hiện trong bài phát biểu quan trọng tại phiên toàn thể thứ 2, ngày 30/10 của Diễn đàn với chủ đề “Vai trò của các nước đang phát triển trong an ninh toàn cầu” của đại tướng Phan Văn Giang –  nhất định sẽ lan tỏa rộng rãi hơn trong cộng đồng quốc tế, góp phần làm cho bạn bè thế giới và cộng động quốc tế hiểu thêm về đất nước, con người Việt Nam.

Vậy nên, cái gọi là ông Phan Văn Giang “sang yết kiến đầu não Bắc Kinh” mà  Việt Tân tung ra chỉ là luận điệu xuyên tạc cũ rích, không thể lừa được ai.

 

VIỆT TÂN - LẬP LỜ, “ĐÁNH LẬN CON ĐEN”

 

VIỆT TÂN - LẬP LỜ, “ĐÁNH LẬN CON ĐEN”

Lê Dũng 


Tuần qua, Việt Tân tiếp tục bày trò lập lòe đom đóm tàn canh “tự do, dân chủ, nhân quyền”, trong đó đáng chú ý có 2 đom đóm: (1) Vào ngày 28/10/2023, nhân dịp 137 năm, nước Pháp dựng Tượng nữ thần tự do tặng nước Mỹ, Việt Tân đưa tin tụng ca ý nghĩa sâu xa của Tượng nữ thần tự do trên các phương diện cổ súy lý tưởng tự do, dân chủ, nhân quyền, coi nước Mỹ là cội nguồn cho lý tưởng ấy; (2) Việt Tân mượn lời của một phụ nữ trẻ tuổi, cô này là Đông Xuyên, một nhà tâm lý, người Mỹ gốc Việt, từng vượt biên từ nhỏ qua Mỹ và ảo vọng giấc mơ dân quyền, nói về những điều “tốt đẹp” của quyền con người, đồng thời phê phán ở Việt Nam không có quyền con người.

.

Hai dẫn chứng nêu trên chưa phải là tất cả, bởi vì chủ đề tự do, dân chủ, nhân quyền vốn là món “đặc sản” ưa thích của các thế lực phản động, Việt Tân không phải ngoại lệ. Đương nhiên, sau một thời gian dài thúc đẩy âm mưu bạo loạn, lật đổ thể chế chính trị ở Việt Nam, bị nếm mùi thảm bại (điển hình là vụ Hoàng Cơ Minh với 2 lần “Đông tiến” bị thảm bại năm 1986-1987), thì giờ đây Việt Tân theo đuổi thuyết “bất bạo động”, cho nên lời lẽ tuyên truyền phản động không còn đao to búa lớn, mà chuyển qua chơi trò lập lòe đom đóm lúc tàn canh.

Về trò mượn cớ hoài niệm Tượng nữ thần Tự do để sùng bái nền dân chủ phương Tây, qua đó càng cho thấy sự ấu trĩ của Việt Tân. Ai chả biết tự do, bình đẳng, dân chủ, nhân quyền là những giá trị phổ quát cho con người ở mọi nơi trên thế gian. Nước Pháp, với sự kiện Công xã Pa ri đã khắc ghi vào lịch sử nhân loại về tinh thần tấn công lên trời của người lao động, bị áp bức nô dịch, vùng lên giành quyền tự quyết chính trị (năm 1871). Song đã bị gia cấp Tư sản, các nước Tư bản phương Tây hùa nhau bóp chết mô hình nền dân chủ cách mạng, phải chờ đến Cách mạng tháng 10 năm 1917 ở Nga thì loài người mới thực sự nhìn thấy ánh bình minh của thời đại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp gắn liền với giải phóng con người. Nước Pháp vì ngưỡng mộ nước Mỹ và cũng là để ve vãn nước Mỹ làm đồng minh, nên bày trò tặng Nữ thần Tự do vào dịp kỷ niệm 100 năm Cách mạng dân chủ Tư sản Mỹ (1776-1886). Tên đầy đủ của tác phẩm nổi tiếng thế giới này là “Nữ thần Tự do soi sáng thế giới”, bên cạnh các ý tưởng “soi sáng thế giới”, còn có ý tưởng nghệ thuật đúc tượng độc đáo, nên du khách đến đây tham quan chủ yếu là thỏa lòng hiếu kỳ một công trình kiến trúc từ châu Âu, đặt tại châu Mỹ. Ở Việt Nam, từng có nhiều người tới đây để chiêm ngưỡng. Nhưng đáng chú ý là có một người tới đây từ 101 năm trước, với mục đích cao cả, đó là Nguyễn Tất Thành - sau này lấy tên là Nguyễn Ái Quốc, Hồ Chí Minh. Theo tài liệu lưu trữ của Mật thám Pháp cho biết, Nguyễn Tất Thành đã đến và lưu lại ở nước Mỹ vào cuối năm 1912- đầu năm 1913, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ở Mỹ, người thanh niên yêu nước ấy đã tìm đọc Tuyên ngôn độc lập của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ năm 1776 (sau này có viện dẫn trong Tuyên ngôn độc lập của Việt Nam), người thanh niên ấy còn đến tham quan Tượng nữ thần Tự do, và thốt lên: “Ánh sáng trên đầu thần Tự Do tỏa rộng khắp trời xanh, còn dưới chân Tượng thần Tự Do thì người da đen đang bị chà đạp. Bao giờ người da đen được bình đẳng với người da trắng? Bao giờ có sự bình đẳng giữa các dân tộc? Và bao giờ người phụ nữ được bình đẳng với nam giới?”. 

Như vậy, đã 137 năm qua, có hàng triệu hàng triệu người khắp mọi châu lục đến ngắm, trầm trồ với công trình độc nhất vô nhị ấy, chứng kiến những đổi thay trên quê hương của bản Tuyên ngôn độc lập 1776 bởi nước Mỹ, duy nhất chỉ có Nguyễn Tất Thành là nhìn xuống chân Tượng, không bị chóng ngợp bởi ánh hào quang tỏa trên đầu tượng Nữ thần Tự do, nhìn thấy được bóng đen bao phủ bao kiếp người nô lệ, nhất là người phụ nữ ở khắp nơi trên thế gian, từ đó thắp sáng thêm ngọn đuốc tìm đường cứu nước, cứu dân. Nguyễn Tất Thành đã chỉ trích chế độ Thực dân Pháp tàn bạo (trong Bản án chế độ Thực dân Pháp), đã tìm ra chân lý thời đại trong Chủ nghĩa Mác-Lênin, quyết định lựa chọn con đường cách mạng vô sản đúng đắn để lãnh đạo đồng bào ta vùng lên đoạt lại các quyền cơ bản của con người. Trước cơn bão táp cách mạng tiến tới Tổng khởi nghĩa tháng 8 năm 1945, phiên bản tượng Nữ thần Tự do dựng tại Hà Nội, bị người dân An Nam mỉa mai gọi là “Bà đầm xòe”, làm vè châm biếm, rồi lật đổ (ngày 1/8/1945), đem nung chảy (năm 1952) để góp đồng đúc tượng Phật A-di-đà cung tiến Chùa Ngũ Xã. Như vậy, đâu phải nhờ có tư tưởng khai sáng của Nữ thần Tự do mà nước Việt Nam mới có được quyền tự do, dân chủ, nhân quyền. Bởi vì, tự lực, tự cường vốn là mạch nguồn truyền thống dân tộc Việt Nam qua mấy nghìn năm dựng nước và giữ nước. Ở Việt Nam, không ai trọng vọng Nữ thần Tự do, mà người dân luôn tôn vinh tượng Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung. Giờ đây, tại nơi mà xưa kia Thực dân Pháp từng dựng tượng “Bà Đầm xòe”, thì nay là Tượng Lý Thái Tổ, vị vua anh minh của Đại Việt đã thảo Chiếu dời đô, mở ra tầm tư duy vạn cổ thiên kim cho khát vọng nước Đại Việt cường thịnh, trường tồn.

Còn chuyện mơ hồ, mông lung do Việt Tân dựng nên trò “bộc bạch” của một phụ nữ trẻ, tên Đông Xuyên, nói về tình cảnh của cô ta bị rơi vào cảnh khốn khó, phải vượt biên sang Hoa Kỳ tìm kiếm đất sống, nuôi mầm dân chủ, kết bạn với những người cùng cảnh ngộ; thật là khôi hài. Tôi chả hiểu hồi nhỏ, cô kia chịu cảnh gì, tức chí hay bị người khác lôi kéo vào vòng truân chuyên cuộc đời, mà phải lên thuyền làm kiếp “thuyền nhân” trôi nổi sống sót, nương nhờ “vương quốc khai sáng dân quyền”, đến nay làm cái loa tuyên truyền nhạt thếch không bằng nước ốc Hồ Tây. Cô ta nói, ở nước Mỹ, con người được tôn trọng danh dự và bảo vệ tính mạng, không có tình trạng rẻ rúng, chà đạp quyền con người như ở Việt Nam. Cũng theo cô ta, cuộc sống ở Mỹ thấy thoải mái, thư thái, không bị áp lực giống như tại Việt Nam. Chả biết cô này sống bao nhiêu năm bên Mỹ, có lần nào được quay lại quê nhà hay không, mà sao lại ăn nói hồ đồ đến thế. Ai bảo nước Mỹ là thiên đường của sự an lành, hình như cô ta chẳng đọc báo, nghe đài, xem tivi, nên mới không có thông tin về nước Mỹ từng là cái nôi của ám sát Tổng thống (đã có 4 vị tiêu đời vì bị ám sát, trong số hàng chục vụ mưu sát người đứng đầu Nhà trắng); sao cô kia chả chịu biết nước Mỹ thường phải đối mặt với tệ nạn phân biệt chủng tộc, với xung đột sắc tộc, tôn giáo, với các cuộc xả súng như cơm bữa. Vụ xảy ra ngày 11/9/2001 là một điển hình, gây nỗi ám ảnh lịch sử cho nước Mỹ. Nhắc lại một vài dẫn chứng nêu trên không phải là “bới bèo ra bọ”, không nói xấu nước Mỹ, vì nước Mỹ giờ đây đã là đối tác chiến lược, toàn diện của Việt Nam. Công tâm mà nói, trong bối cảnh hiện nay, bất kỳ quốc gia nào cũng có những hoàn cảnh khác nhau, cũng phải đối mặt với những vấn đề toàn cầu. Việt Nam là quốc gia đang phát triển, có nhiều thành tựu to lớn mang tính lịch sử, song cũng đang phải đối mặt với nhiều khó khăn thách thức mang tính toàn cầu. Nhưng, Việt Nam hoàn toàn có quyền tự hào với những thành tựu, đóng góp quan trọng vào việc đấu tranh, xây dựng, bảo vệ quyền thiêng liêng của con người. Những đánh giá của các tổ chức quốc tế về tiến bộ của Việt Nam là sự xác nhận khách quan, đâu phải là Việt Nam “tự vỗ ngực”, hay “mua chuộc danh hão”.

Nguyễn Tất Thành - Nguyễn Ái Quốc từng khởi đầu khát vọng tìm đường cứu nước 30 năm bắt đầu trên con tàu buôn của Pháp, vừa lao động tự kiếm sống để nuôi chí lớn, vừa lăn xả vào phong trào cách mạng thế giới, vừa tìm tòi, nghiên cứu làm giàu vốn lý luận và trải nghiệm thực tiễn. Nhờ vậy mà Người đã trở thành vị Lãnh tụ tối cao của cách mạng Việt Nam, có công khai sáng lối thoát lịch sử, mở đường đi tới giải phóng dân tộc, mang lại tự do, bình đẳng, hạnh phúc cho đồng bào mình. Nhân đây xin nhắc lại bài “Tự khuyên mình” của Hồ Chí Minh:

 

“Ví không có cảnh đông tàn,

Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân.

Nghĩ mình trong bước gian truân,

Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng”.

 

Lịch sử là một quá trình quanh co, khúc khuỷu, là quá trình tạo dựng những giá trị phổ quát và đào thải những lạc hậu, phản động. Như Nguyễn Ái Quốc từng khuyên răn trong tác phẩm Đường Kách mệnh: “Việc gì khó cho mấy, quyết tâm làm thì làm chắc được, ít người làm không nổi, nhiều người đồng tâm hiệp lực mà làm thì phải nổi. Đời này làm chưa xong thì đời sau nối theo làm thì phải xong”. Kể từ khi có Đảng soi đường chỉ lối đến nay, đồng bào ta luôn thể hiện tinh thần yêu nước, thấm nhuần lời dạy của Người, tiếp tục kiên định con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, phấn đấu cho mục tiêu lý tưởng: “Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”, phồn vinh, hạnh phúc.

Vậy nên, trò đom đóm lập lòe lúc tàn canh của Việt Tân chả thể lòe được người dân Việt Nam yêu nước, thương nòi./.

 

 

Phải chăng là hình thức, mị dân?!!?

 


Kết quả cuộc bỏ phiếu tín nhiệm đối với 44 cán bộ cấp cao tại Kỳ họp thứ 6, Quốc hội khóa XV diễn ra ngày 25/10/2023 vừa qua, được dư luận xã hội trong nước và quốc tế rất quan tâm và đánh giá là tích cực. Ấy vậy mà những “cái lưỡi không xương” vốn quen chọc ngoáy, lại thiên thẹo cho rằng, những người được phiếu tín nhiệm cao đều là những vị giữ chức vụ cao nên người bỏ phiếu có sự nể nang; rằng “Quốc hội chỉ là cái đuôi của Đảng, phải làm theo Đảng, vì Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương lần thứ 8 đã lấy phiếu tín nhiệm trước đó, các vị ấy đều thuộc nhóm tín nhiệm cao rồi”; rằng “qua 4 kỳ lấy phiếu cũng chỉ là hình thức, đánh lừa dân là dân chủ thôi, vì sau mỗi lần như vậy thì chẳng có vị nào phải thôi chức, mặc dù dư luận đã xì xào ông nọ, bà kia có vấn đề, lần này phải được xem xét về năng lực và phẩm chất”, v.v và v.v…

Để làm rõ những luận điệu nêu trên, xét thấy cần chỉ ra sự lươn lẹo, cố tình “cắt đầu xén đuôi” những văn bản nói rõ mục đích, tiêu chuẩn, cách làm để thực hiện cuộc bỏ phiếu tín nhiệm này ở cả Trung ương Đảng và Quốc hội bảo đảm sự khách quan, công tâm và minh bạch. Thiết nghĩ, cần dẫn ra đây Quy định số 96-QĐ/TW ngày 1/2/2023 của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam mà các vị cố tình phớt lờ, một văn bản căn cốt, có nội dung và phương châm tiến hành rất khoa học, sát hợp thực tiễn tình hình hiện nay. Theo Quy định 96, những trường hợp “có trên 50%, nhưng dưới 2/3 số tín nhiệm thấp thì cấp có thẩm quyền quản lý cán bộ đưa ra khỏi quy hoạch các chức vụ cao hơn, xem xét cho thôi giữ chức vụ đang đảm nhận, bố trí công tác khác, hoặc cho từ chức”. Nhưng kết quả hai đợt bỏ phiếu ở Ban Chấp hành Trung ương và Quốc hội vừa rồi, đều không có vị nào thuộc diện quy định nói trên. Vậy các ông muốn lật ngược một thực tế mà cả hai cơ quan quyền lực của Đảng và Quốc hội đã tiến hành nghiêm túc, cẩn trọng để làm vừa lòng các ông, thì đấy mới là “dân chủ thực chất và đáp ứng nguyện vọng của số đông” ư?!

Thứ hai, các ông đã quên hoặc cố tình tảng lờ một mục đích nhân văn của các đợt lấy phiếu tín nhiệm này là giúp cán bộ “tự soi”, “tự sửa” và “không để cán bộ tín nhiệm thấp giữ chức vụ lâu”. Như vậy, giữa cái lý và cái tình của một số chủ trương, được đông đảo cán bộ và nhân dân đồng tình; trong khi đó, các ông chỉ hong hóng chờ sau bỏ phiếu có dăm vị phải rời ngay chức vụ thì đấy mới là biểu hiện “dân chủ” và “đáp ứng mong mỏi của nhân dân”(!) Xin thưa, kiểu lập luận này thực chất là sự kích động, chia rẽ và phân tâm xã hội – mà từ lâu rồi, điều này đã thấm vào máu các ông, do đó, bất cứ sự kiện nào trong đời sống kinh tế, chính trị của Việt Nam, các ông đều muốn “bẻ lái” theo ý cá nhân, thì mới làm các ông hả lòng, hạ dạ?!

Thứ ba, các ông quên đi một câu ngạn ngữ của Việt Nam “thấy cây mà không thấy rừng”, chỉ một hiện tượng nhỏ, các ông tập trung thổi phồng, khuếch đại; trong khi dư luận của số đông thì các ông lại làm ngơ, hoặc cố tình không đếm xỉa? Xin dẫn ra đây mấy bình luận của một tờ báo quốc tế chung quanh việc lấy phiếu tín nhiệm này.

Trang bnn.netwword (Hồng Kông) cho rằng, việc làm này “thúc đẩy tính minh bạch và trách nhiệm giải trình vì các nhà lãnh đạo phải chịu trách nhiệm về hành động của mình. Sức mạnh của cuộc bỏ phiếu tín nhiệm thậm chí còn vượt ra ngoài phạm vi Quốc hội, khuyến khích sự tham gia của công chúng vào tiến trình chính trị, thúc đẩy đối thoại giữa Chính phủ và người dân, đồng thời thúc đẩy một nền dân chủ toàn diện và bao trùm hơn. Mặc dù chỉ riêng việc bỏ phiếu tín nhiệm chưa thể đánh giá tổng thể, cung cấp những hiểu biết sâu sắc về lòng tin của các đại biểu Quốc hội, Chính phủ có thể vận dụng kết quả cuộc bỏ phiếu này để nâng cao niềm tin vào sự lãnh đạo của mình và giải quyết mọi quan ngại và vấn đề nảy sinh”. Vậy các ông nghĩ gì về bình luận này?

Cuối cùng, xin được hỏi: các ông hay dùng từ “lòng dân” để phê phán các chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước. Nhưng xin hỏi nhân dân mà các ông dẫn ra là nhân dân nào, hay là do chính các ông tưởng tượng ra, rồi lu loa để thỏa mãn sự vu cáo đê hèn? Nên nhắc lại rằng, 500 đại biểu Quốc hội các khóa đều do cử tri – những người đại diện cho nhân dân cả nước lựa chọn bầu ra để hình thành nên Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất của Nhà nước và cũng là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân. Do vậy, mượn từ nhân dân để nói những điều xằng bậy, là các ông tự phơi bày sự vô liêm sỉ, một biểu hiện xúc phạm trắng trợn và nghiêm trọng đối với danh dự của nhân dân Việt Nam, mà chính ông Tổng thống Mỹ Joe Biden vừa sang thăm Việt Nam tháng 9 vừa rồi, đã phải thốt lên rằng: “tôi rất có thiện cảm và nể phục một dân tộc anh hùng và thiện chí, đã sẵn sàng gác lại quá khứ, xóa bỏ hận thù, hướng tới tương lai, nâng tầm quan hệ Việt Nam lên tầm đối tác chiến lược toàn diện vì lợi ích lâu dài, nhiều mặt của cả hai nước, hai dân tộc”.

Có lẽ chẳng cần bình luận thêm vì sự việc đã rõ như ban ngày. Mong các "Ngài" hãy chấm dứt ngay cái thủ đoạn đê hèn chuyên “gắp lửa bỏ tay người” để thỏa mãn mưu đồ xấu xa là đi ngược lợi ích của nhân dân và đất nước Việt Nam!./.