Thứ Hai, 3 tháng 2, 2025

VOA đừng hợm hĩnh mượn mấy đồng kiều hối hòng nói xấu Đảng



Năm 1010, đức vua Lý Thái Tổ ban Chiếu dời đô, khẳng định khát vọng đưa Đại Việt vào thế rồng bay lên cao xanh. Đó là thông điệp thiên niên kỷ, nay đang tỏa rạng.

Năm 1920, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc tìm thấy nguồn ánh sáng chân lý thời đại thông qua Luận cương của Lê nin, Người rút ra kết luận lịch sử: chỉ có đi theo con đường cách mạng vô sản, do đảng vô sản chân chính lãnh đạo thì mới có thể giải phóng dân tộc khỏi ác nô lệ. Từ đó, Người truyền bá chủ nghĩa Mác – Lê nin vào Việt Nam, là một trong những tiền đề quyết định đưa đến sự thành lập ĐCSVN vào 95 năm trước. Sự ra đời của ĐCSVN là nhân tố tiên quyết đưa dân tộc Việt Nam bước vào những kỷ nguyên vươn tầm thời đại.

***

Mỗi năm Tết đến Xuân về, Việt Kiều lại có dịp thể hiện lòng hiếu từ với bà con quê nhà; năm nay có 100 đại diện Việt Kiều về nước tham dự Chương trình Xuân quê hương, trực tiếp cảm nhận tình cảm chân thành của lãnh đạo Đảng, Nhà nước và đồng bào trong nước, tận mắt chứng  kiến diện mạo đất nước đổi thay theo chiều hướng tích cực, tự hào và có thêm động lực đóng góp cho đất nước bước tới đài vinh quang. Bên cạnh đó, những người con xa xứ, dù có hoàn cảnh khác nhau khi rời quê hương bản quán ra nước ngoài định cư, làm ăn sinh sống, cũng tổ chức nhiều hoạt động cộng đồng sinh động, sum vầy, hoài niệm truyền thống Tết cổ truyền dân tộc. Một bộ phận người Việt ở nước ngoài đã dành một món tiền bằng sức lao động của mình gửi về để giúp người thân ở quê nhà, lấy đó thêm nguồn sinh kế, kể cả tiêu dùng và đầu tư sản xuất, kinh doanh, nâng cao đời sống. Theo thông tin chưa chính thức, lượng kiều hối năm nay chảy về Việt Nam dự ước khoảng 16 tỷ đô la, tương đương năm 2023 hoặc có thể nhỉnh hơn chút đỉnh, trong đó TP. Hồ Chí Minh chiếm khoảng 2/3. Lượng kiều hối tăng và ổn định qua mỗi năm là niềm vui không chỉ đối với người thân của Việt Kiều, mà còn là niềm vui chung cho cộng đồng xã hội, nhất là trong bối cảnh kinh tế thế giới và kinh tế trong nước đứng trước nhiều khó khăn, thách thức bởi bất yên, bất ổn, xung đột vũ trang, nguy cơ chiến tranh thế giới, thiên tai. Tuy nhiên, vào ngày mùng 2 Tết, VOA lại bày trò “Hội lụn” với tiêu đề: Việt Nam nhận hàng cục tỷ đôla kiều hối; và kỷ nguyên vươn mình dân tộc. Theo đó, có 5 nhân vật làm trò tung hứng chính trị: Quốc Phương, Song Chi, Lê Minh Nguyên, Nguyễn Viện, Nguyễn Tường Tuấn. Nội dung “Hội lụn” tưởng như tập trung bàn tới lượng kiều hối có ý nghĩa tích cực thế nào, nhưng họ lại cố tình mượn cớ để công kích ĐCSVN, bôi nhọ chế độ cộng sản, hạ uy tín ông Tô, phả khói độc vào khát vọng tương lai dân tộc Việt Nam.

Trước những lời nói thiếu tính tích cực, thiếu tính xây dựng, xuyên tạc chủ trương, đường lối, chính sách của Việt Nam đối với Việt Kiều, tôi thấy cần phản bác để lấy lại sự công bằng lịch sử.

1. Sau ngày 30/4/1975 đến trước đổi mới, Việt Nam gặp muôn vàn khó khăn, thách thức. Đây là qui luật của lịch sử, vì nước nào khi đi qua chiến tranh vệ quốc thì đều phải trải qua một thời gian ổn định chính trị, ổn định xã hội, khôi phục kinh tế, tăng cường quốc phòng, an ninh, thiết lập quan hệ đối ngoại. Việt Nam đi qua 21 năm chiến tranh vệ quốc, khiến cho nội lực quốc gia bị vắt kiệt, song lại ngay lập tức phải đối mặt với 2 cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới ở 2 đầu Tổ quốc, phải thực hiện nghĩa vụ quốc tế, giúp nhân dân và lực lượng vũ trang cách mạng Campuchia đánh đổ chế độ diệt chủng. Trong khi đó, sự chi viện của bên ngoài không còn, lại thêm bao vây, cấm vận do nhà cầm quyền Mỹ chủ trò, kéo dài tới 20 năm. Có một bộ phận người Việt Nam (chủ yếu là bộ phận từng sống dưới chế độ Mỹ – Ngụy) đã không đủ sức chịu nhiệt lịch sử, họ đã tìm đường ra nước ngoài, có những người đi hợp pháp, có nhiều người đi chui. Thực tế đó thật đáng buồn, đau lòng vì không phải ai ra đi cũng may mắn, đến được miền đất hứa; chưa kể còn có một bộ phận bị lôi kéo, hứa hão “sẽ có ngày trở về khôi phục giấc mơ dân chủ” tại nơi được mệnh danh là “hòn ngọc viễn Đông”. Nói một cách khách quan là các thế lực thù địch liên kết triệt phá cách mạng Việt Nam, hòng làm tiêu tan ý chí đi lên CNXH của Đảng và Nhân dân Việt Nam, quật đổ nước Việt Nam. Trước tình thế vạn cân treo sợi tóc, ĐCSVN quyết không nao núng tinh thần cách mạng, được Nhân dân tuyệt đối tin tưởng hưởng ứng, nên sự nghiệp đổi mới đi tới thành công như hôm nay. Thành tựu đổi mới có tính lịch sử đã mang lại cơ đồ dân tộc như ngày nay trước hết thuộc về công lao của những ai một lòng sắt son theo Đảng, tận tâm cống hiến, dựng xây non nước nhà. Những ai đã ra đi bằng cách này hay cách khác bởi lý do “không muốn hợp tác với chế độ cộng sản” thì họ đã có cuộc sống mới ở quê hương thứ 2, một chút kiều hối gửi về cũng không thể thay đổi tầm vóc dân tộc này. Đừng dựa đó mà ban ơn; càng không được phép nói rằng người được hưởng lợi từ kiều hối là ĐCSVN. Trong 40 năm qua, nếu không có đổi mới thì sống bằng sự hà hơi tiếp sức của Việt kiều hay sao. Còn như ai đó thiển cận cho rằng, ngày xưa thì “xua đuổi”, ngày nay thấy có lợi thì ngợi ca, “lôi kéo”. Nói như thế là cố tình kích động, làm tổn hại đến lòng người xa xứ, vong bản với quê hương bản quán. Đất nước trong khổ đau, có một phần khách quan bởi kẻ ngoại bang dày xéo tận diệt, bởi một bộ phận mất lương tri theo đuôi rắn cắn gà nhà. Dân tộc Việt Nam vốn giàu lòng hiếu sinh, biết gác lại hận thù, cấp thuyền lương cho tàn binh hồi hương, trả gươm thần để kiến tạo hòa bình. Một dân tộc biết đùm bọc người cùng một cội, hướng về Đất Tổ thì không phải một dân tộc mang dòng máu phân ly. Mấy vị nói xấu nước nhà nên tự vắt tay lên trán mà nghĩ, đừng cố chấp mãi như thế, đâu phải là bậc trí thức cao đạo.

2. Kỷ nguyên vươn mình của dân tộc Việt Nam được ông Tô Lâm nêu lên gần đây là thể hiện khát vọng của ĐCSVN đưa dân tộc Việt Nam vươn lên tiến cùng thời đại. Trên thế gian này, từ thượng cổ tới hiện đại, loài người luôn biết vươn ra ánh sáng, thoát khỏi hang hốc, săn bắt, hái lượm, trồng trọt, chăn nuôi để sinh tồn và thay đổi tầm nhìn với thế giới bên ngoài, dựng xây tương lai bằng khối óc và đôi tay, biết nương tựa vào nhau để tăng sức mạnh. Hãy hình dung, nếu như thời bầy đàn nguyên thủy, loài người cứ bám ghì tứ chi xuống mặt đất, không dám ngẩng mặt lên, chẳng ai dám tự đứng trên 2 chi sau, vươn mình đứng thẳng dần dần, thì làm sao nhân loại có được dáng đứng thẳng như ngày nay. Lịch sử đã từng có những cộng đồng bị chiến tranh giữa các bộ lạc, gặp thiên tai, bị khan hiếm nguồn nước và nguồn lương thực, buộc phải tiến hành nhiều cuộc thiên di, nhằm tìm tới miền đất có môi trường sống tốt hơn. Nước Đức ngày nay là thành quả hàng ngàn năm công lao của tộc người Giéc manh kéo đến định cư, nước Pháp ngày nay cũng là thành quả lịch sử bởi tộc người Gôloa di cư đến. Đế quốc Mông –Nguyên từng hùng mạnh hàng đầu thế giới thời trung cổ, nhưng cũng mau chóng suy vong. Quốc gia Phù Nam cũng từng như triều dâng ở Đông nam Á, nhưng cũng như nước thủy triều rút xuống suy tàn. Người Do Thái từng một thời hùng mạnh ở Trung Đông, song đã tự suy tàn rồi tản mát ở nhiều nơi, nhân đó người Palextin di cư đến làm chủ nhân mới; trong chiến tranh thế giới thứ 2, người Do Thái bị phát xít Đức diệt chủng, được Hồng quân Liên Xô cứu thoát, may sau đó được Liên hợp quốc xác lập một phần đất trên lãnh thổ của Palextin, từ đó khiến Trung Đông trở thành thùng thuốc nổ. Nói như vậy để thấy, sự hưng thịnh của mỗi quốc gia là một tất yếu, theo qui luật lịch sử, nhưng nếu dân tộc nào có khát vọng, biết đồng cam cộng khổ để sinh tồn, phát triển thì ắt sẽ có được tương lai tươi sáng. Dân tộc Việt Nam vốn giàu tinh thần tự chủ, tự lực, tự cường, đó là phù sa cho những mùa vàng lịch sử. Những người gắn bó trọn đời với quê hương, đất nước hay những người vì điều kiện nào đó mà di tản, di cư ra nước ngoài thì vẫn biết lưu giữ văn hóa truyền thống, coi đó như sợi giây vô hình níu kéo lòng người. Người Việt xa xứ, vẫn biết hướng tâm về quê hương, đất nước, với việc tổ chức các hoạt động vui xuân để tái hiện và hồi tưởng hình ảnh quê hương đất nước…, điều này thật trân quí. Họ là một phần máu thịt của đại gia đình dân tộc Việt Nam, trong khát vọng vươn mình của dân tộc chắc chắn hợp lòng người với bất kỳ ai là người Việt Nam còn nặng nghĩa, nặng tình với đất mẹ ngàn năm linh thiêng. Mấy ông bà tham gia “Hội lụn” nêu trên tỏ ý hoài nghi khát vọng vươn mình dân tộc của ông Tô, có ý chọc gậy bánh xe, càng cho thấy tâm địa thiếu thiện ý, thiên về hậm hực với quá khứ, bài xích chính trị. Sau 95 năm lãnh đạo cách mạng, nhất là 40 năm đổi mới, dân tộc Việt Nam đang đứng trước thời cơ mới, vận hội mới. Tính nhạy cảm chính trị của ĐCSVN trong các thời điểm lịch sử là tiền đề giúp cho ĐCSVN tự quyết chính trị, dẫn lối đưa dân tộc Việt Nam tiến tới tương lai hùng cường. Tất nhiên, muốn vươn mình bước vào kỷ nguyên mới thì dân tộc Việt Nam phải có đầy đủ các điều kiện về nguồn lực tổng hợp, đó là kinh tế đủ mạnh, chính trị kiên định, quốc phòng, an ninh vững chắc, đối ngoại đa phương, văn hóa giữ được bản sắc, xã hội ổn định, con người trí tuệ, nhiệt huyết, dù ở nơi đâu cũng hướng về Tổ quốc. Không thể thiếu nguồn lực từ một bộ phận người Việt đang sinh sống, làm việc ở nước ngoài, nhất là khoảng 600 ngàn trí thức đang định vị trên các lĩnh vực khoa học tầm cỡ quốc tế, và với khoảng hơn 5 triệu người Việt ở nước ngoài, họ vừa đóng góp vào sự phát triển của nước sở tại, vừa góp phần vào sự phát triển chung của dân tộc.

Mấy người tham gia “Hội lụn” lần này có ông Nguyễn Viện phát biểu có những điều mềm mỏng hơn, còn bà Song Chi thì tỏ ra chế nhạo cười mỉa, ông Nguyễn Tường Tuấn thì hậm hực cay cú, ông Lê Minh Nguyên thì lan man, còn Quốc Phương thì khới chuyện, có một điểm chung ở mấy người là lạc đề có chủ đích chính trị, hòng bôi bùn vào bàn thờ Tổ quốc trong dịp Tết. Trong lịch sử, từng có những thế lực ngoại bang phong kiến phương Bắc theo đuổi tham vọng biến Việt Nam thành quận, huyện; thời hiện đại còn có thế lực tuyên bố đưa Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá…, nhưng hiện thực lịch sử đã chứng minh điều ngược lại.

***  Hôm nay (3/2/2025), đúng dịp kỷ niệm 95 năm ĐCSVN ra đời, nhân dịp này, ông Tô Lâm có bài viết “Rạng rỡ Việt Nam”, vừa mang tính tổng kết truyền thống vinh quang của Đảng 95 năm qua, vừa khích lệ tinh thần dân tộc Việt Nam  chung sức đồng lòng nuôi dưỡng khát vọng chính đáng của mình. Kiều hối tăng, người thân của chủ nhân gửi tiền được thụ hưởng, cộng đồng xã hội có thêm nguồn lực tài chính, Đảng, Nhà nước cũng thấy vui vì dân mình còn biết thương quí nhau, còn nhớ đến cội rễ. Đó là tiền đề văn hóa để mơ lớn, vươn cao.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét